Xem Lẽ Nào Em Không Biết
-”Lớp trưởng rửa mặt mèo rồi hả?”
Xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, tủm tỉm…
-”Cậu…cậu…”
-”Thầy vào, thầy vào…”
Hậm hực về chỗ, một lúc lại hậm hực với giọng lên bàn trên:
-”Cứ đợi dấy!”
Huỵch!
Người bàn trên bất ngờ dựa rất mạnh, làm vết bút của người bàn dưới lăn từ đầu tới cuối trang, nhìn thành quả của mình, không hề hối hận, trái lại còn đắc chí:
-”Tại hạ lúc nào cũng nghênh đón!”
…
Bắt đầu từ hôm đó, chuyện bí mật lưu truyền trong nội bộ trường chuyên Biên Hòa.
Bao giờ người đi truyền tin cũng nói câu mở đầu với người nhận tin nhằm đánh giá độ tin cậy của đối phương:
-”Tôi nói cho cậu nhưng cậu hứa phải giữ bí mật, cấm nói ai!”
-”Ừ, tôi thề có trời cao chứng giám!”
Trời cao chứng giám cho bao nhiêu lời thề?
Chưa đầy hai ngày, bí mật lan hết từ khối Toán sang khối Văn, Văn sang Địa, Địa sang Lý, Lý sang Anh….tóm lại phát tán diện rộng!
-”Tỷ, tỷ muội với nhau sao tỷ giấu muội lâu thế?”
Hà Anh hỏi, bọng nước ở mắt như chực phun ra.
-”Ta giấu muội cái gì?”
-”Muội biết hết rồi!”
-”Biết cài gì, rõ ràng ra xem…”
-”Tỷ thích anh Phong!”
-”HẢ, đứa nào bảo thế?”
-”Cần gì đứa nào bảo, cả trường đều biết, tỷ thích anh ấy, rồi tỷ sợ anh ấy đẹp trai, khiến các bạn khác để ý, nên tỷ bôi nhọ xoong lên mặt anh ấy, mục đích là muốn giữ anh ấy cho riêng mình, thế mà trước đây hỏi tỷ còn trả vờ…muội, muội thật không ngờ!!!”
Tin đồn cao cấp
-”Mịa…đứa nào, cả trường là những đứa nào???”
-”LÀ CẢ TRƯỜNG ĐÓ!!!”
-”Làm gì mà gào lên như hùm vậy? ĐIÊN À?”
-”ĐIÊN ĐẤY! Sắp phát tiết rồi…”
Hà Dương nhìn cô em gái, con bé này, cứ đụng tới từ Phong là nó lại dở chứng như con điên…bực mình, cô quát:
-”Kiểu gì đấy? Ừ đó, tao thích thằng Phong đó, nói cho mi biết, tao thích nó từ hồi mẫu giáo cơ, cái thời kì đi ị còn cởi chuồng đấy, tao đã chết mê chết mệt rồi, sướng chưa?”
-”Chị…không nói nổi…”
SẦM!
Phòng hai đứa nằm tầng ba, đối diện nhau. Hà Anh ngúng nguẩy đóng cửa tự kỉ…
Hà Dương biết, lúc em gái mình khóa trái phòng khóc lóc, thân làm chị, tốt nhất là…cứ để cho nó khóc!
Không khí cơm tối nhà giáo sư Trung cũng không vì thế mà tụt giảm. Mọi người vẫn nói chuyện cười đùa, Hà Dương và ba mẹ tám đủ thứ, nào là đội tuyển quốc tế, nào là công ty mẹ cổ phiếu mới tăng, nào là cái cô dẫn chương trình trong tivi có hai nốt ruồi…
Nguyệt Anh xếp đũa rồi xin phép ba mẹ về phòng, cũng chẳng ai nói gì.
Tối, bác giúp việc đem cơm lên, dỗ dành.
-”Nào, ăn đi cháu, không ăn đói da dẻ xấu ra…”
Nguyệt Anh đang rấm rứt, như gặp được đồng minh.
-”Chỉ có bác là quan tâm tới cháu thôi, cả nhà chẳng ai để ý cả, mọi người đều quý chị Dương, chị ấy chỉ cần lạnh mặt một tý là ba mẹ hỏi thăm tới tấp, đằng này… ba mẹ ghét cháu…”
Bác Vân thở dài, nào phải ba mẹ cô không thương cô. Thử hỏi một đứa con từ khi sinh ra tới khi lớn lên chỉ khoảng dăm ba lần buồn bã với một đứa kiến chưa cắn tới chân đã rơm rớm thì thái độ ba mẹ giống nhau được sao?
-”Thôi ăn đi cháu, ba mẹ nào chả thương con, đừng nghĩ linh tinh…ba mẹ là chiều cháu lắm rồi đấy!”
-”Cháu chẳng thấy chiều tý nào cả”
-”Khi nào lớn cháu sẽ hiểu!”
-”Cháu lớn rồi đây mà cháu chẳng hiểu nổi…”
…
Cốc cốc cốc…
3 tiếng 25 phút!
Hà Dương ngó đồng hồ, xem ra lần này dỗi lâu hơn, đúng là liên quan tới Phong có khác.
-”Cứ vào…”
-”Chị!”
-”Ừ!”
-”Em nói thẳng nhé!”
-”Ừ!”
-”Chị từng bảo, em thích cái gì chị cũng cho đúng không?”
Dương vừa cắn bỏng ngô, mắt vẫn dán vào laptop.
-”Ừ!”
-”Chị nhường anh Phong cho em!”
-”Ừ!”
Hà Anh há hốc.
-”Sao có thể thế, chị cũng thích anh ấy cơ mà?”
-”Thế mi muốn sao? Nó có phải chủ sở hữu của tao đâu?”
Chị nói cũng đúng, Hà Anh suy nghĩ một hồi, rồi lại tiếp tục:
-”Vậy thì chị đừng thích anh ấy nữa…”
-”Ừ!”
Hix…dễ dàng quá mức tưởng tượng, cô cứ nghĩ phải năn nỉ ỉ ôi cơ…tình cảm kiểu gì vậy? Lẽ nào …
-”Chị…lẽ nào….lẽ nào…”
-”Lẽ nào sao?”
-”Lẽ nào tin đồn là giả, chị không thích anh Phong à?”
-”Mi ngu lắm!”
Bị chửi là ngu mà gương mặt Hà Anh rạng rỡ hẳn ra, cuối cùng gánh nặng cũng được trút bỏ.
-”Tỷ, yêu tỷ nhất, thế mà không nói sớm…”
-”Ngay từ đầu mi đã không tin, nói vô ích!”
-”Mẹ, thằng chó chết, thằng hèn hạ nào tung cái tin đấy, muội mà biết muội giết nó!”
‘Còn thằng hèn hạ nào vào đây nữa’…Tiểu muội muội, quá ngây thơ rồi, tuy nhiên, để giữ thế giới mộng mơ cho muội, vả lại nếu kể ra, có khi muội lại bênh nó chứ chẳng bênh cô, đành bồ hòn làm ngọt, haizz!
-”Tỷ tính sao?”
-”Sao trăng gì…cây ngay đâu sợ chết đứng!”
-”Hi, em về phòng đây…”
-”Từ đã, lần sau mi đừng như thế…”
-”Sao cơ?”
-”Cứ giả sử như ta hoặc một đứa nào, thực sự thích Phong đi, thì mi hãy cố nhịn nhục đợi tới lúc nó công bố nó yêu ai, lúc đấy hãng khóc một thể, tiết kiệm nước mắt!”
-”Suy nghĩ được thế thì muội đã là Nguyệt Dương!”
….
Sáng.
Vẫn như mọi khi thôi, xe Hà Anh vẫn hỏng, và Phong vẫn qua đèo cô.
Nhìn cái mặt công tử bột mà Hà Dương thấy hãm cả một ngày tốt lành, khổ nỗi, cô đi nhanh thì hắn đi nhanh, đi chậm thì hắn cũng đi chậm.
Vâng, người ta nói đôi bạn thân, họ là “ba bạn thân”…sớm chiều cùng nhau đi học.
Lại một tin đồn khác lan truyền…
Cấu trúc ngữ pháp không hề thay đổi. Bắt đầu bằng cụm từ: “Này, tôi nói cậu nghe nhé, nhưng cấm nói với ai!” sau đó tới tin đồn.
Tin từ người thứ nhất:
-”Hôm nay tôi thấy lớp trưởng 10 Toán 2 đèo Hà Anh 10 Anh 1 đi học đấy, Dương đi cạnh.” -”Ừ, hôm nào chả thế, có gì lạ!”
Tin vòng qua người thứ ba:
-”Eo, kể cho mà nghe, hôm nào Hà Dương cũng lẽo đẽo đằng sau xe của Phong đấy, trông đau khổ lắm, mà Phong đèo em gái sinh đôi của cậu ta”
Tin bắn tới người thứ n và lan tỏa như bão cấp cao, thành dưa buôn đắt giá nhất căng tin Biên Hòa: Chuyện tình tay ba!
-”Nghe nói thực ra họ học với nhau từ mẫu giáo, Dương ôm mối tình đơn phương với Phong gần chục năm rồi, khổ nỗi lớp trưởng lại thích em gái cậu ấy”
-”Ừ, mình còn nghe nói đêm đêm bạn ấy thường ôm gối khóc lóc thảm thiết lắm:”Mình và em ấy có khác điểm nào đâu, sao cậu lại chọn em ấy?”…”
-”Cũng không trách được, Hà Anh vừa tài năng, vừa thủ khoa, đẳng cấp như thế, Hà Dương ở cùng một nhà chắc thiệt thòi lắm…”
-”Ừ, chị em gái vì thế mà cãi nhau đấy!”
-”Sao bạn biết?”
-”Nhà mình ngay sát vách mà!”
….
Hút cốc nước dâu chùn chụt, Hà Dương cười khẩy, vãi cả sát vách!!!
-”Tôi mời!”
Việt An đặt cốc dâu tây ép xuống bàn, mặt vẫn còn căng thẳng, Dương nhìn cậu ta, chắc lại muốn xin chữ kí đây mà?
-”Tôi không phải Hà Anh, nhưng thôi, đưa giấy đây, tôi về lấy chữ kí cho!”
-”Không phải, tôi…tôi biết cậu là Hà Dương…”
Miệng ngậm ống hút, mắt tròn ngây thơ tò mò…
-”Tôi, từ hôm học chuyên đầu tiên đã ấn tượng với cậu, cậu rất thông minh…nhưng tôi sợ, không dám làm quen. Mấy hôm nay nghe nói cậu gặp chuyện buồn, tôi không nỡ trông thấy cậu cô đơn một mình…”
Hà Dương bị hắn làm cho ngây ngốc.
-”Có tôi ở đây, đừng nín nhịn trong lòng, có khóc thì cứ khóc thoải mái đi, rồi mọi thứ sẽ ổn, đừng mộng tưởng tới những gì không phải của mình nữa…còn nhiều người tốt mà…tiếc chi cái đứa làm bất đẳng thức còn ngược dấu!!!”...


