Xem Cậu Em Họ Rắc Rối
.
*
.
.
-Nhà mình đây ạ, kiến trúc Châu Âu cổ, ừ…rất đẹp..
.
-Nhà này là do ta thiết kế bề ngoài đấy, còn bên trong là cha con lo liệu…..
.
-Cha mẹ thật tài ba.!….Lần đầu được sống ở nhà, haizz sướng chết mất…
.
Thảo Vy hơi bật cười. Cậu em họ cô từ nhỏ sống bên Hàn Quốc, giờ mới được trở về nhà….cũng thật đáng thương. Nhưng điệu bộ của cậu quả thực rất giống một đứa trẻ lên ba, làm cô muốn lăn bò ra mà cười.
.
Hạ Thảo Vy quan sát cậu em họ thật chăm chú, cô khẽ nhíu mày….cậu ta chẳng giống cậu Nhật Duệ của cô chút nào. Đột biến gen? Chắc thế rồi.
.
-Mẹ! Lần này con về ở hẳn đây nên ngày nào mẹ cũng phải nấu cho con ăn nhé. Con muốn thưởng thức tài nghệ của mẹ một lần..
.
Nhật Phong đổ người xuống ghế, tay gỡ bỏ chiếc kính râm, nháy mắt tình tứ với bà Hiểu Liên. Bà Hiểu Liên biết thừa tính của cậu con trai nên cười xòa.
.
-Ờ! Nếu mẹ nấu không ngon, mày cũng phải cố nuốt đấy, biết chưa?
.
-ô sờ kê!
.
-Cái thằng ranh này, kê kiếc gì, ta không hiểu tiếng anh đâu.
.
-hì, rồi sau con sẽ bổ túc cho mẹ mấy từ, không kẻo sau này, con nói mẹ lại không hiểu. Do you understand???
.
-Anh nói tiếng Việt cho tôi nhờ, mấy cái tiếng khỉ gió đấy tôi không học đâu.
.
-Thế thì ok! Mẹ xinh đẹp của con bảo gì con cũng nghe theo.
.
-Chỉ lẻo mép là giỏi.
.
Bà Hiểu Liên mắng yêu Nhật Phong. Giờ đây bà đang rất hạnh phúc. Con trai bà từ nay sẽ mãi bên cạnh bà. Mãi mãi….
Hạ Thảo Vy bưng hai cốc nước ra phòng khách. Ở bên trong cô nghe thấy phía ngoài toàn tiếng cười nói rôm rả, một điều chưa từng xảy ra trong căn biệt thự xa hoa này. Cô bé nhận ra sự thay đổi này có lẽ do sự xuất hiện của Nhật Phong.
.
Cô nhóc nhìn chằm chằm vào người con trai ngồi cạnh bà Hiểu Liên, tình cờ người đó cũng quay ra nhìn cô. Hai ánh mắt chạm nhau trong vài giây ngắn ngủi. Mặt cô nhóc bỗng chốc ửng đỏ. Quả thật, cậu ta rất đẹp trai. Thảo Vy khẽ lắc đầu xua tan mấy ý nghĩ lung tung, lẩm bẩm: “Đó là em họ mình, đó là em họ mình, đó là…..”.
.
-Mời dì uống nước_quay sang Nhật Phong_Phong uống nước đi!.
.
-Cảm ơn con!
.
Bà Hiểu Liên nhìn Thảo Vy trìu mến, rồi nâng ly nước uống vui vẻ. Về phần Nhật Phong, cậu cũng nhìn chằm chằm về phía Thảo Vy, ánh mắt có chút hứng thú, đôi môi nhếch lên ma mãnh.
.
-Mẹ!
.
-Gì con?
.
-Thảo Vy ở nhà mình ạ!
.
-Ừ! Con bé tạm ở đây cho gần trường.
.
-Ra thế!
.
-Linh! Mang đồ lên phòng cho cậu chủ.
.
-Vâng! Thưa phu nhân.
.
Một cô người hầu với dáng vẻ mảnh mai thưa một cách kính cẩn, rồi khệ nệ xách chiếc vali leo lên cầu thang. Bà Hiểu Liên vỗ nhẹ lên mu bàn tay Nhật Phong, nhẹ nhàng cất giọng:
.
-Ta đã cho dọn phòng của con rồi, ở trên tầng ba ý. Con lên nghỉ ngơi cho đỡ mệt.
.
-Mẹ! Không cần đâu….
.
-Cái gì! Thế mày định bỏ đi đâu à?
.
Đang tình cảm mẹ con thắm thiết, bà Hiểu Liên bỗng cau mày, lớn giọng nhìn Nhật Phong nảy lửa. Hạ Thảo Vy vì thế mà giật mình suýt đánh đổ cốc nước trên tay.
.
-Không phải thế đâu, mẹ hiểu lầm rồi!
.
-Mày vừa nói không ở đây mà!
.
-Con định hỏi mẹ ở tầng hai còn phòng không?
.
-Tầng hai Thảo Vy ở rồi, chỉ còn một phòng trống ở tầng ba thôi.
.
-Nhưng con mắc chứng sợ độ cao nên chỉ ở tầng hai được thôi.
.
Nhật Phong nhún vai.
.
-Sợ độ cao? Bệnh phát tác khi nào vậy con?
.
-À! Lâu rồi, mẹ làm sao biết được.
.
-Nhưng ta đâu còn phòng nào nữa, hay dọn ra ngoài vườn ở nhé! Con trai yêu.
.
-Mẹ lỡ đối xử với đứa con trai độc nhất thế à?
.
-Nhưng ta không còn cách nào khác…
.
-Con có cách…
.
-Cách gì?
.
-Con sẽ ở chung phòng với Vy.
.
-Cái gì???
.
Choang! Ly nước trên tay Hạ Thảo Vy rơi tuột xuống đất. Oh My God cô có nghe nhầm không vậy. Cậu ta muốn chung phòng với cô á….
Bà Hiểu Liên nhìn Nhật Phong chằm chằm, khuôn mặt nheo lại sau đó dãn ra từ từ.
.
-Ừ!
.
Bà gật nhẹ, tiếng thở dài nhè nhẹ không đủ để người ngồi bên nghe thấy. Thảo Vy ngồi bên cạnh, mắt to tròn tiếp nhận cái gật nhẹ bẫng của bà. Trong lòng gào thét khi chạm phải ánh mắt xảo quyệt của cậu em họ- Nhật Phong.
.
-Dì! Phong với con sao có thể…..nam nữ thụ thụ bất thân mà dì?
.
-Nhưng con thấy đấy, nó mắc chứng sợ độ cao mà!
.
-Nhưng con là gái, sao lại ở chung với con trai được, con….
.
-Nó là em họ con mà!
.
-Nhưng….
.
-Con không nghe lời dì nữa hả? Con coi thường lời nói của dì phải không?
.
-Không, con không có ý đó, dì….
.
-Thế thì quyết vậy đi, Linh! Chuyển đồ của cậu chủ sang phòng Vy.
.
-Dì…..[br]


